Khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm Đức Quốc chân thành kính chúc Qúy Độc Giả an bình và hạnh phúc

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Dưới Chế Độ CS Ngày Nay: Toàn Dân Tiếc Thương TT Ngô Đình Diệm


NẾU TỔNG THỐNG DIỆM KHÔNG BỊ LẬT ĐỔ VÀ SÁT HẠI, VIỆT NAM SẼ RA SAO ? Thiện Ý



Tôi học lịch sử VN thì cố Tổng Thống Đệ Nhất VNCH

Tôi học lịch sử VN thì cố Tổng Thống Đệ Nhất VNCH gần như là một tội đồ của dân tộc, thời đó internet không có, …

Thấm thoát mà đã 49 năm kể từ biến cố ngày 1-11-1963, một số Tướng Tá quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã làm cuộc đảo chánh quân sự và sát hại dã man Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào huynh Ngô Đình Nhu trong cương vị cố vấn chính trị. Mặc dầu lịch sử đã sang trang, song những di hại khởi đi từ biến cố này đã là một trong những nguyên nhân đưa đến thực tế tồi tệ hôm nay: Miền Nam tự do mất vào tay Việt cộng, nhân dân Việt Nam trên cả nước đã phải sống dưới ách một chế độ độc tài toàn trị cộng sản đã 37 năm qua và vẫn đang phải tiếp tục sống dưới chế độ tàn hại này chưa biết đến bao giờ.
Chính vì vậy mà nhiều người, trong đó có chúng tôi tự hỏi: Nếu như ngày ấy Tổng Thống Diệm không bị lật đổ và sát hại, Việt Nam có tránh được thực tế ngày càng tồi tệ như hôm nay không?
Bài viết nhan đề “Nếu Tổng Thống Diệm không bị lật đổ và sát hại, Việt Nam sẽ ra sao” chúng tôi đã viết năm 1996 và đã đăng tải trên Nguyệt san Dân Ta ở Houston, texas, Hoa Kỳ, là một suy tư cá nhân để tìm câu trả lời cho một giả định lịch sử này.
Bài viết lần lượt trình bầy:
– Từ một biến cố lịch sử đưa đến cái chết cho một vị Tổng Thống.
– Đến một giả định lịch sử: Nếu Tổng Thống Diệm không bị lật đổ và sát hại, Việt Nam sẽ ra sao?
– Kết luận.

I/- TỪ MỘT BIẾN CỐ LỊCH SỬ ĐƯA ĐẾN CÁI CHẾT CHO MỘT VỊ TỔNG THỐNG.
Lịch sử ghi nhận rằng: Ngày 1-11-1963, với sự gợi ý, cho phép và ngầm hổ trợ, cam kết của chính phủ Hoa Kỳ, một nhóm Tướng Tá Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa đã thành công trong việc đảo chánh lật đổ và sát hại Tổng Thống Ngô Đình Diệm, đưa đến sự cáo chung nền Đệ Nhất chế độ Việt Nam Cộng Hòa (1956-1963), khai sinh nền Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa (1963-1975) tại Miền Nam Việt Nam. Cuộc đảo chánh quân sự này đã đưa đến cái chết bi thảm cho một vị Tổng Thống tiên khởi của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, vốn có tiếng là thanh liêm chính trực, có đạo đức và tác phong lãnh đạo. Cùng bị sát hại với Tổng Thống là bào đệ Ngô Đình Nhu, Cố vấn của Tổng Thống, một nhà chính trị uyên thâm, mưu lược và có viễn kiến.

Lý do mà các Tướng Tá làm đảo chánh đưa ra là vì chế độ Ngô Đình Diệm là chế độ độc tài gia đình trị, chủ trương tiêu diệt đối lập chính trị, kỳ thị và đàn áp tôn giáo; lại có âm trực tiếp thương lượng với chế độ Cộng sản Bắc Việt về một giải pháp chính trị cho Việt Nam,làm cho công cuộc chống cộng sản ở Miền Nam có thể bị lâm nguy. Vì vậy cần phải lật đổ chế độ Diệm để có điều kiện củng cố phát triển một chế độ dân chủ đích thực tại Miền Nam, để công cuộc chống cộng ở Miền Nam hữu hiệu và bảo đảm cho chiến thắng cuối cùng của chính nghĩa quốc gia ở Miền Nam đối với ngụy nghĩa cộng sản Bắc Việt.

Nếu quả đúng như những lý do và mục đích mà các Tướng Tá đảo chánh đưa ra, thì đảo chánh đúng là điều cần thiết, nên làm và cần phải làm. Và cái chết bi thảm của anh em cố Tổng Thống Diệm cũng như sự hy sinh mạng sống của các quân sĩ tham gia đảo chánh và chống đảo chánh ngày ấy (1-11-1963) coi như là giá máu tương xứng để đổi lấy những điều tốt đẹp hơn cho nhân dân Miền Nam, cho Đất nước và Dân Tộc Việt.

Thế nhưng, thực tế những tháng năm sau đó đã cho thấy nhiều lý do ngụy tạo và các mục tiêu cuộc đảo chánh đưa ra đã không thực hiện được: Chế độ dân chủ đích thực ở Miền Nam đã không củng cố và phát triển được sau đảo chánh mà đôi lúc còn tệ hại hơn nhiều so với chế độ “Độc tài gia đình trị” trước đó; công cuộc chống cộng bảo vệ Miền Nam đã không hữu hiệu và bảo đảm hơn cho chiến thắng cuối cùng, mà đảo chánh đã mở đầu cho một giai đoạn suy thoái chính trị, suy yếu quân sự và suy đồi toàn diện ở Miền Nam, tạo điều kiện thuận lợi cho đối phương cộng sản Bắc Việt thôn tính Miền Nam.


Như mọi người đã biết, cầm đầu cuộc đảo chánh ngày 1-11-1963 là Tướng Dương Văn Minh, cũng là người trực tiếp ra lệnh cho một tùy viên thân tín (Đại Úy Nhung) sát hại dã man anh em cố Tổng Thống Diệm trong lòng chiếc thiết vận xa M.113 trên đường đón đưa Tổng Thống và bào đệ Ngô Đình Nhu từ Nhà thờ Cha Tam ở Chợ Lớn về Bộ Tổng Tham Mưu Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa, nơi đặt bản doanh của các Tướng Tá cầm đầu đảo chánh.
Như là con người của định mệnh, mười hai năm sau (1963-1975), ngày 30-4-1975, một lần nữa. Tướng Dương Văn Minh lại được ngoại bang (người Mỹ) tuyển chọn làm công việc bàn giao một nửa đất nước còn lại cho đối phương Cộng sản Bắc việt, khai tử chế độ Việt Nam Cộng Hòa, như đã từng khai tử Đệ Nhất chế độ Việt Nam Cộng Hòa trước đó vào ngày 1-11-1963. Chính con người của định mệnh này đã được ngoại bang (Hoa Kỳ) trao cho một trách nhiệm lịch sử: Mở đầu và kết thúc một quá trình triệt tiêu chế độ Việt Nam Cộng Hòa theo đúng ý đồ của Mỹ. Chiến tranh Việt Nam kết thúc sau khi Hoa kỳ đã “rút ra khỏi cuộc chiến một cách danh dự” vài năm trước đó, thông qua bản Hiệp Định Paris ngày 27-1-1973 về chấm dứt chiến tranh lập lại hòa bình cho Việt Nam. Một Hiệp định được coi như bản án tử hình chế độ Việt Nam Cộng Hòa được Hoa Kỳ và Việt cộng hợp soạn, ép Việt Nam Cộng Hòa phải ký vào, để sau cùng Tướng Dương Văn Minh làm nhiệm vụ đao phủ, bắn phát súng ân huệ cuối cùng. Đất nước Việt Nam được thống nhất trong hòa bình, nhưng nhân dân Việt Nam trên cả nước đều bị ném vào một thảm trạng mới, thảm trạng trong hòa bình theo nghĩa không còn nghe tiếng súng, nhưng cả nước phải sống dưới một chế độ độc tài tàn bạo tiêu biểu nhất của thời đại, chế độ độc tài toàn trị cộng sản. Trong chế độ tàn hại này, quyền tự do và các nhân quyền, dân quyền cơ bản đều bị tước đoạt hay hạn chế tối đa. Đất nước, con người và xã hội bị suy đồi toàn diện. Lịch sử Việt Nam đã sang trang với một trang sau tệ hại, suy đồi hơn trang trước. Đó là thảm trạng không may cho lịch sử, con người và đất nước Việt Nam. Hậu quả này, ai phải chịu trách nhiệm trước lịch sử?- (Lịch sử sẽ có câu trả lời mai hậu).

Thấm thoát mà đã gần nửa Thế kỷ kể từ ngày đảo chánh Mùng 1-11-1963, đưa đến cái chết thảm thương cho một vị Tổng Thống đầy lòng nhân ái: Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Hàng năm trong cũng như ngoài nước, nhũng người tin yêu, ngưỡng phục Ông vẫn thường âm thầm hay công khai cầu nguyện cho Ông và tôn vinh Ông như một nhà ái quốc chân chính đã “Vị quốc vong thân”. Theo thời gian năm tháng, ngày càng có thêm nhiều người ngưỡng mô Ông khi thấy thực tế ngày một khẳng định: Chí sĩ Ngô Đình Diệm quả là một nhà ái quốc chân chính, một lãnh tụ chính trị tài đức, tiêu biểu cho ý chí bất khuất quật cường, tinh thần độc lập tự chủ của dân tộc Việt Nam, đã sống, chiến đấu và hy sinh mạng sống cho lý tưởng “Tự Do Dân Chủ, Độc Lập Dân Tộc”.
Đứng trước một thực trạng Đất nước ngày một suy đồi toàn diện,kể từ sau ngày đảo chánh lật đổ, sát hại Tổng Thống Diệm, nhất là thảm trạng ngày nay khoảng 90 triệu nhân dân Việt Nam đã và đang phải sống dưới ách chế độ độc tài toàn trị Việt cộng, nhiều người tin yêu và ngưỡng mộ Ông, đã tỏ ra nuối tiếc rằng: Nếu như ngày ấy Tổng Thống Diệm không bị lật đổ và sát hại, tình hình Miền Nam Việt Nam phải khác, không thể có ngày 30-4-1975 và lịch sử Việt Nam đã biến chuyển theo một chiều hướng tốt đẹp hơn cho Đất nước và Dân Tộc Việt. Vì sao ?

II/- ĐẾN MỘT GIẢ ĐỊNH LỊCH SỬ:
NẾU TỔNG THỐNG DIỆM KHÔNG BỊ LẬT ĐỔ VÀ SÁT HẠI, VIỆT NAM SẼ RA SAO ?

Giả định lịch sử này chỉ có được với những điều kiện tiên quyết là: Người Mỹ giữ đúng cương vị của một nước đồng minh (khác với Đế quốc thực dân), tôn trọng độc lập chủ quyền chế độ Việt Nam Cộng Hòa là một quốc gia độc lập, không can thiệp vào công việc nội bộ của VNCH, nhất là chỉ hổ trợ mà không trực tiếp chỉ đạo, đưa quân tham gia cuộc chiến tranh chống lại cuộc xâm lăng Miền Nam Việt Nam của Cộng sản Bắc Việt. Nếu không thì ít ra mọi ý đồ can thiệp vào công việc nội bộ của VNCH của Hoa Kỳ phải không được người Việt Nam nào tiếp tay thực hiện

Chẳng hạn như khi người Mỹ muốn lật đổ Tổng Thống Diệm, ngày 1-11-1963 sẽ không xẩy ra cuộc đảo chánh quân sự, nếu các Tướng Tá quân đội VNCH lúc bấy giờ cảnh giác không nghe lời khuyến dụ, mua chuộc kích động của cơ quan tình báo Hoa Kỳ (CIA). Tất cả đều ý thức rằng quyền lợi Đất nước và Dân tộc là tối thượng, nguy cơ cộng sản thôn tính Miền Nam là quan trọng hàng đầu, và thấy được ý đồ thực sự này của ngoại bang: Mỹ muốn xử dụng họ như một công cụ để thành đạt ý đồ triệt hạ Tổng Thống Diệm vì Ông đã hành xử năng quyền Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa như là một quốc gia độc lập, có chủ quyền lãnh đạo đất nước đối nội cũng như đối ngoại, trong đó công cuộc chống cộng bảo vệ chế độ VNCH và phần đất Miền Nam tự do là ưu tiên hàng đầu. Những lý do trọng yếu mà người Mỹ đưa ra như là khuyết điểm không thề sửa chữa khác hơn là một cuộc lật đổ Tổng Thống Diệm, thực ra chỉ là những lý do ngụy tạo để kích động mà thực chất phải lật đổ chỉ vì Ông Diệm đã dám chống lại sự áp đặt chính sách cai trị và chỉ đạo cuộc chiến chống cộng của Mỹ, biến chính quyền VNCH như một công cụ chống cộng của Mỹ, chống cộng theo sách lược và sự chỉ đạo trực tiếp của Mỹ, làm mất chính nghĩa quốc gia của chính quyền và quân dân Miền Nam Việt Nam.(Thực tế quả đúng như vậy sau khi lật đổ TT. Diệm, Mỹ đưa quân vào Miền Nam, đối phương Việt cộng khai thác triệt để chính nghĩa dân tộc chống ngoại xâm…).

Vậy thì, một giả định lịch sử, nếu Tổng Thống Diệm không bị lật đổ và sát hại, tình hình Việt Nam sả ra sao?

Theo suy luận, nhận định của chúng tôi và có lẽ cũng là của nhiều người Việt Nam sau cuộc chiến Quốc-Cộng (1954-1975), căn cứ trên những sự kiện, biến cố diễn ra từ sau cuộc đảo chánh 1-11-1963 đến khi Miền Nam sụp đổ, bị CSBV thôn tính, câu trả lời là: Nếu Tổng Thống Diệm không bị lật đổ và sát hại thì:

1.-Chế độ Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam Việt Nam sẽ được cải thiện từng bước, ngày một vững mạnh và tồn tại cho đến hôm nay.

– Vì cái tội “Độc tài gia đình trị” nếu có lớn thì không thể lớn hơn sự sống còn của Miền Nam Việt Nam trước hiểm họa cộng sản và hoàn toàn có thể cải sửa được bằng phương cách khác hơn. Chẳng hạn, dưới áp lực gia tăng vừa đủ của Hoa Kỳ, đồng minh, đòi hỏi chính đáng của các chính đảng quốc gia và quần chúng, sẽ buộc được Tổng Thống Diệm phải thay đổi, sửa chữa các nhược điểm. Người ta tin rằng, một nhà lãnh đạo tài đức với tâm địa “Tiết Trực-Tâm Hư”, hết lòng lo cho dân cho nước như TT. Diệm, bên cạnh lại có một cố vấn mưu lược là bào đệ Ngô Đình Nhu, và nhiều người tài đức khác trong chính quyền, sớm muộn gì các nhược điểm của cá nhân và chính quyền của TT Diệm sẽ được điều chỉnh, sửa sai.

2.- Chính trường Miền Nam sẽ dần dần ổn định, đối lập chính trị có tiếng nói, chế độ được dân chủ hóa theo một tiến trình phù hợp với tình trạng đang có chiến tranh với VC, niềm tin của dân với chính quyền và sưc mạnh đoàn kết quân dân ngày một củng cố tạo thế và lực đương đầu thắng lợi với quân CSBV xâm lăng.

-Với phương thức cải sửa “Độc tài gia đình trị” ôn hòa, có thời gian và hữu hiệu, Miền Nam Việt Nam sẽ tránh được bất ổn, xáo trộn nghiêm trọng như đã xẩy ra sau đảo chánh. Các Tướng Tá quân đội thì mải mê tranh giành quyền lực, bỏ ngỏ chiến trường, nếu lúc đó quân Mỹ không kéo vào thì Miền Nam đã lâm nguy. Nhiều đảng phái mới được thành lập không phải để tạo thế và lực mới cho mục tiêu chống cộng mà chỉ cốt để có bảng hiệu, kết bè phái tranh thầu chống cộng hoặc chia chác quyền hành với phe nhóm đã được Hoa Kỳ chấp nhận cho “Trúng thầu chống cộng”.

Thượng tầng kiến trúc chế độ Miền Nam sau đảo chánh thì băng hoại như vậy, hạ tầng cơ sở chống cộng thì bị phá đổ nhiều mảng, ví như quốc sách “Ấp Chiến Lược” dù có cố gắng đổi tên thành “Ấp Tân Sinh” vẫn không tránh khỏi tan rã. Quần chúng nhân dân thì bị phân hóa bởi óc kỳ thị địa phương, tôn giáo chống phá lẫn nhau, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần đoàn kết và sức mạnh chiến đấu của quân dân Miền Nam, nhất là lực lượng chủ lực là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Tựu chung Miền Nam Việt Nam sau đảo chánh đã suy đồi toàn diện, rơi vào tình trạng tự do vô tổ chức, vô chính phủ…

3.-Chính nghĩa đấu tranh của nhân dân Việt Nam sẽ ngày một sáng ngời trong nhân dân và trên trường quốc tế.

– Vì đảo chánh rồi, quân Mỹ ồ ạt kéo vào trực tiếp tham chiến chống cộng, Hoa Kỳ trực tiếp chỉ đạo chiến tranh, cuộc chiến đấu cho chính nghĩa Dân Chủ, Tự Do và độc lập Dân tôc của chính quyền và quân dân Miền Nam bị đối phương xuyên tạc trong nhân dân hai miền để kích động lòng ái quốc chống ngoại xâm, tuyên truyền trên trường quốc tế để cô lập chính quyền VNCH. Đây là điều Tổng Thống Diệm cấm kỵ từ lâu và đã có hành động cản ngăn ngay cả việc Hoa Kỳ muốn mở rộng lực lượng “Cố vấn Mỹ” trong các cấp chính quyền và quân đội VNCH. Điều này sẽ không xẩy ra nếu còn TT. Diệm và cũng vì muốn bảo vệ chủ quyền của một quốc gia độc lập mà TT. Diệm đã bị lật đổ và sát hại thảm thương như thế đó. Nói cách khác, nếu không thì chính nghĩa đấu tranh của chính quyền và quân dân VNCH sẽ bảo đảm cho thắng lợi sau cùng. Vì đó là chính nghĩa quốc gia dân tộc dân chủ tất thắng ngụy nghĩa cộng sản quốc tế phi dân tộc, phản dân chủ. Cuộc chiến tranh phi nghĩa của công cụ CSBV nhằm nhuộm đỏ Miến Nam chắc chắn bị tàn lụi, ý chí xâm lăng của tập đoàn tay sai cộng sản quốc tế là Cộng đảng Viêt Nam sẽ bị đập tan,một khi chính nghĩa quốc gia dân tộc dân chủ sẽ cho nhân dân hai miền thấy rõ đâu là chính (Việt quốc) đâu là tà (Việt cộng). Thực chất của cái gọi là “Cuộc kháng chiến thần thánh chống Mỹ cứu nước, giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước trong Độc Lập-Tự Do- Hạnh Phúc” mà CSBV lúc bây giờ tuyên truyên lừa mị sẽ bị vạch trần trước nhân dân và công luận thế giới. Một khi nhân dân biết rõ mặt thật, Việt cộng sẽ không còn huy động được “sức người, sức của” để làm “Chiến tranh giải phóng Miền Nam”, lại bị cô lập trên trường quốc tế, bị quân dân Miền Nam đánh trả quyết liệt, với sự hổ trợ tích cực, hữu hiệu của nước bạn đồng minh Hoa Kỳ (theo đúng nghĩa) và hậu thuẫn quốc tề, Cộng sản Hà Nội sẽ không còn con đường nào khác là phải rút về cố thủ Miền Bắc, như cộng sản Bắc Hàn đã làm sau khi bị đánh bại cuộc xâm lăng Nam Hàn năm 1953.

4.- Sau cùng, nếu Miền Nam không muốn “Bắc tiến” để giải phóng Miền Bắc như chủ trương của các chính quyền quốc gia để tránh đổ máu, thì ít ra cũng duy trì được tình trạng tạm thời qua phân như Bắc Hàn và Nam Hàn hiện nay, để chờ cơ may thống nhất Đất nước một cách hòa bình, bằng sự ưu thắng của chế độ dân chủ Việt Nam Cộng Hòa giầu mạnh ở Miền Nam, trên chế độ độc tài đảng trị nghèo yếu ở Miền Bắc.
Đó chính là cơ may đã dến với dân tộc Đức quốc năm 1989, đã thống nhất đất nước một cách hòa bình, với phần ưu thắng của Tây Đức dân chủ giầu mạnh trên Đông Đức độc tài cộng sản nghèo yếu, để có một Nước Đức thống nhất trong một chế độ dân chủ ngày nay.

III/- KẾT LUẬN:

Việt Nam nhất định đã có được tình trạng song song tồn tại hai chế độ đối nghịch trên hai Miền Đất nước như Nam- Bắc Triều Tiên ngày nay, nếu Tổng Thống Diệm không bị lật đổ và sát hại. Điều này không có nghĩa là chỉ có Tổng Thống Diệm mới tạo cho Đất nước có được tình trạng và chiều hướng phát triển tốt đẹp như thế. Và cũng không có nghĩa là Tổng Thống Diệm sẽ tồn tại lâu dài trong ngôi vị lãnh đạo chính quyền VNCH cho đến hôm nay. Đến một lúc nào đó, Tổng Thống Diệm phải được thay thế và cần thiết phải thay thế cho phù hợp với thể chế dân chủ, nhưng không phải và chưa phải vào thời điểm năm 1963; Càng không phải và không cần thay thế TT. Diệm bằng bạo lực và sát hại tàn bạo một nhà ái quốc như thế, mà xét ra trong chín năm cầm quyền đã làm được nhiều điều tốt đẹp cho dân, cho nước, dù cũng có những sai lầm, khiếm khuyết về lãnh đạo .Tuy nhiên vẫn có thể cải sửa bằng phương pháp dân chủ và phải để cho Ông có đủ thời gian cải sửa, đặt nền móng cho chế độ VNCH vững mạnh về chính trị, kinh tế, ổn định xã hội, tiến tới tự túc tự cường vừa chiến đấu, vừa phát triển, như chủ trương tự túc tự cường (tam túc, tam giác) mà Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu dự hoạch thực hiện nhằm chống lại áp lực ngày một gia tăng của Hoa Kỳ, tạo thế lực bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Tựu chung, nếu không có cuộc đảo chánh quân sự lật đổ và sát hại TT. Diệm vào ngày 1-11-1963, thì chắc chắn Cộng sản Bắc việt đã không cưỡng đoạt được Miền Nam vào ngày 30-4-1975, xô đẩy nhân dân Việt Nam trên cả hai miền đất nước vào một thạm trạng trong hòa bình: Cả nước phải sống đói nghèo cơm áo, đói nghèo tự do dưới chế độ độc tài cộng sản sắt máu, nhiều người dân đã phải trốn chạy bỏ nước ra đi tìm tự do bằng mọi cách và bằng mọi giá, kể cả mạng sống, nhiều người đã chết trong lòng biển cả hay rừng già biên giới trên đường tìm tự do.

Nếu không có đảo chánh lật đổ và sát hại cố Tổng Thống Diệm, chế độ tự do dân chủ Việt Nam Cộng Hòa vẫn tồn tại ở Miền Nam Việt Nam cho đến hôm nay, và triển vọng thống nhất đất nước bằng sự tất thắng chế độ độc tài phản dân chủ Cộng sản Bắc việt phải là một tất yếu, sớm muộn chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thiện Ý

2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét